Nghe “Làm Ơn- Trần Trung Đức” và tự dưng thấy mình mềm yếu. Lúc bé em rất láu táu, quậy phá, to con và dữ dằn. Lúc bé em hay cười, hay hét to, hay chạy loăng quoăng khắp sân trường đùa giỡn với những đứa khỏe nhất. Rồi một ngày em thấy mình ganh tị với những cô bé nhỏ nhắn được chăm chút và che chở một cách tự nhiên bởi những người xung quanh. Em thấy giống như em động vào cái gì thì nó vỡ, và đó ... xem blog
Bình luận : 6







